Đôi bàn tay vàng và những trái tim nhân hậu

Khi tôi viết những dòng chữ này để gửi tới quý báo là sau những ngày, những giờ phút vô cùng căng thẳng, lo âu cho tính mạng của đứa con trai chúng tôi. Châu Trịnh Minh T , 18 tuổi, lứa tuổi nuôi bao mơ ước, hoài bão của cuộc đời, lứa tưởi sau 12 cần cù đèn sách ở cấp phổ thông, đang bước vào ngưỡng cửa của trường đại học. Cũng chính vì những ước mơ ấy, cháu đã giấu gia đình, cắn răng chịu đựng những đau đớn do bệnh tật gây ra, vẫn cố gắng miệt mài học thi tốt nghiệp phổ thông trung học và chuẩn bị đến phút cuối cùng cho kỳ thi vào đại học. Nhưng thật không may, bệnh nan y đã làm cho cháy không gắng sức hơn được nữa (cháu bị một khối u lớn nằm trong lồng ngực bên phải, chèn vào khí quản và thực quản, khiến thở và nuốt – hai cơ thể thiết yếu của sự sống – trở nên hết sức khó khăn
Cháu đã được gia đình đưa đi khám ở một số nơi. Nhưng những nơi này đều lắc đầu nói rằng: đã quá muộn… Thật đau đớn, xót xa và thất vọng vô cùng! Không thể ngồi nhìn con mình quằn quại trong những cơn khó thở vật vã, tím tái, chân tay lạnh ngắt; không lẽ cứ để vậy để rồi dẫn đến cái chết của cháu
Còn nước còn tát, dù là còn 1/1000 tia hy vọng, hoặc hy vọng có mỏng manh hơn thế nữa, trong lúc quẫn bách nhất con người ta thường nghĩ tới một đấng tối cao nào đó, một khả năng huyền bí nào đó để cầu nhờ, để trông cậy. Với suy nghĩ ấy, gia đình đã đưa cháy vào Bệnh viện Việt Đức cấp cứu ngày 5-7 trong tình trạng hết sức nguy kịch, cháu chỉ còn thở ngáp cá
Vừa tới Bệnh viện Việt Đức. Cháu cấp tốc được chuyển ngay vào Khoa hồi sức cấp cứu, tại đây cháu đã được giáo sư bác sĩ Chủ nhiệm khoa Chi Manh Khoa cùng tập thể bác sĩ, kỹ thuật viên, y tá khẩn trương cấp cứu qua cơn khó thở nguy kịch và ngay sau đó đã được giáo sư bác sĩ Tôn Thất Bách, Hiệu trưởng Trường đại học y Hà Nội kiêm Phó giám đốc bệnh viện, mặc dù bận rất nhiều công việc cũng đến khám hội chẩn và quyết định mổ cho cháu vào ngày hôm sau
Chúng tôi không thể không nói đến một đến một lần nữa tinh thần trách nhiệm và lòng thương yêu người bệnh của tập thể bác sĩ Khoa hồi sức cấp cứu. Mọi người đã thay nhau thường xuyên có mặt bên giường bệnh của cháu, theo dõi tỷ mỷ từng giây phút hơi thở yếu ớt của cháu, giữ cho hơi thở yếu ớt của cháu được ổn định để có thể mổ vào sáng hôm sau.
Trịnh Xuân Đại – Sức khỏe và đời sống – Bộ y tế – Hà Nội – Số 14 (639) – 1995

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *