TẠI SAO GẠO CHÀ SÁT VÀ ĐƯỜNG TINH LUYỆN LẠI TAI HẠI

Bài viết này xin giúp bạn những hiểu biết về nguy hại của việc sử dụng gạo trắng( gạo chà xát mất lớp vỏ cám), đường tinh luyện và những lợi ích của gạo lứt( gạo nguyên cám).

bạn có biết về đường?

trước thế chiến thứ 2, đan mạch tiêu dùng đường nhiều nhất châu âu. từ danish ( dân đan mạch) cũng có nghĩa “ bánh ngọt hình quả bom”; vì thế cứ 5 người thì có một người bị ung thư.

ở thụy điển mỗi người dùng 12 cân anh vào năm 1880,lên đến 120 cân anh năm 1929, cứ 6 người thì có một người bị ung thư. các xứ bắc âu lập thống kê lúc lượng đường tiêu thụ còn thấp. hoa kỳ và nhiều xứ khác thì chậm trễ hơn. một điểm cần ghi nhận: khi lượng đường tiêu thụ gia tăng thì các bệnh chết người cũng leo thang ác liệt

chuyện về bệnh phù thũng ( beri beri) ở nhật bản

ngày đó hải quân nhật hoàng đã chịu bao đau khổ bởi chứng bệnh này. vậy tại sao một quân đội được đánh giá thiện chiến nhất thời đó, được ăn uống và chu cấp xung sướng bậc nhất lại bị chứng bệnh nghiệt ngã này? thời đó đường và gạo trắng được đưa lên thuyền, hải quân nhật hoàng lại thích ăn uống giống như hải quân anh và đức quốc, đặc biệt là các món như thịt, sữa đặc có đường,… được thêm vào các bữa ăn. còn dân quê nhật họ lại biết cách đối trị với chứng bệnh này. tập quán cổ truyền còn lại trong tâm thức , nên họ quay trở lại với gạo lứt để sức khỏe lại được vẹn toàn.

các y sỹ và khoa học gia , tốt nghiệp ở đức hẳn hoi được lệnh đến java tìm cho ra phương pháp trị liệu: nhiều khoa học gia phải bỏ xác hay về quê trên băng ca. duy có một ông bác sỹ trẻ tên là eijkman. trở lại đảo, tiếp tục công trình, ông làm việc một mình trong phòng nghiên cứu giữa đám rừng già. ông lấy máu người bệnh tê phù chích vô mấy con gà, chúng sống phây phây, rồi bất chợt ngày nọ, một con đi loạng choạng. tia sáng hy vọng lóe lên ở cuối đường hầm chăng? nhưng chẳng bao lâu tất cả mấy con không bị tiêm máu người bệnh, thảy đều có dấu hiệu mang bệnh. thế là hy vọng tiêu tan. sau đó tất cả gà lành bệnh một cách kỳ diệu, lúc y học tây phương chưa ra tay- eijkman đặt ghi vấn….

trước kia gà ăn gạo lứt, loại rẻ tiền mà dân địa phương thường ăn. rồi bỗng nhiên gạo này hết, gà được ăn gạo trắng- loại gạo chà sát mà các bệnh nhân tây phương trong bệnh viện ăn, cùng với đường trắng tinh chế, bánh mì trắng, bơ, mứt sệt và các món ngọt do mấy nhà truyền giáo và bọn đầu sọ thực dân đưa về từ mấy thuộc địa khác. việc cho gà ăn gạo trắng tinh này chẳng bao lâu bị tố giác, nên gà phải trở lại ăn gạo lứt rẻ tiền.

nhờ đó, eijman rút được bài học quý giá: “ dân java không nói bí quyết cho quân đội chiếm đóng biết: nếu ai ăn gạo trắng và đường thì phải bị beri beri. nếu muốn lành bệnh thì phải ăn gạo lứt. điều này không xa lạ với người phương đông. họ xác nhận là mọi sự vật đều tuân theo luật công bằng của vũ trụ.

bác sĩ trẻ ấy bèn để ý đến mấy nhà tù tân tiến, sạch sẽ, đang nhốt mấy người địa phương chống đối quân đội chiếm đóng. tù nhân được cho ăn gạo trắng tinh giống như gạo dành cho bệnh viện. kết quả: 3900 tù nhân thì có 270 người bị phù thũng. ở ngoài nhà tù, dân địa phương sống trong nhà tranh thiếu điều kiện vệ sinh, theo đầu óc sát trùng của bọn thực dân đức, thực phẩm chủ yếu của họ là gạo lứt, giã bằng cối gỗ, trong số dân 1000 eijkman không thấy ai bị phù thũng.

chuyện về bệnh pellagra ở miền nam hoa kỳ

triệu chứng: mụn nước, mụn nhọt, viêm da, niêm mạc, môi, lợi, âm đạo, hậu môn,….. bệnh nặng có thể dẫn tới tử vong.

vào khoảng 1914, pellagra viếng thăm miền nam hoa kỳ, bệnh lan tràn nhiều nơi. quốc hội và quần chúng bèn gây áp lực, buộc chức quyền chỉ đạo y khoa và sở y tế hoa kỳ phải tìm ngay những giải pháp trị bệnh dịch này. những khoa học gia hàng đầu thường được cấp tài khoản vô hạn định để nghiên cứu nhưng suốt năm năm họ không đạt được thành quả nào!

các bác sỹ miền nam tin chắc là bệnh này hay lây. tại những làng ở các tiểu bang south carolina, georgia và mississipi bỗng dưng dân cư bị ban chẩn, da phát đỏ ửng. sở y tế phải tìm người tình nguyện đến những nơi mà nhiều bác sĩ lạnh chân không dám đến( các báo cáo cho biết đây là bệnh truyền nhiễm).

joe goldberger là người do thái gốc hungary, sống ở khu tồi tàn ở đông new york. ông là nhà vi khuẩn học chuyên nghiên cứu các bệnh vùng nhiệt đới. chúng ta nên nhớ lúc ấy là thời kỳ y khoa tìm diệt trùng. thay vì goldberger làm việc tại phòng thí nghiệm thì ông lại đi đến các bệnh viện và nhà thương điên ở georgia “ có bao nhiêu bác sĩ và y tá ở bệnh viện bị phung điên( phung- hủi, rồi điên). giám đốc trả lời không có ai bị cả, chỉ có nhiều bệnh nhân bị chết vì bệnh này. thế thì luận thuyết bảo rằng pellagra truyền nhiễm không còn vững nữa.

có người nêu thắc mắc tại sao pellagra quấy nhiễu nhà nghèo nhiều hơn nhà giàu? goldberger lý giải: “ không phải gia đình nghèo nào cũng dùng những thực phẩm tươi tốt, hợp với thiên nhiên”. ở đây mấy ông bác sĩ và bệnh nhân ăn cùng một thực đơn.

goldberger xin đi thăm các nhà ăn; kia rồi! cháo ngô, yến mạch, siro mía: nhưng bột bắp và đường trắng đều tinh chế. các người phục vụ và y tá cũng ăn như thế, mà lại có thêm mấy miếng thịt bự ngon và mấy ly sữa nữa.

rồi ông đi thăm mấy trại mồ côi; các em ăn những món như trên. các em từ 6 tuổi đến 12 tuổi bị bệnh nhiều nhất vì thức ăn tinh chế nhiều hơn, đó là các món phá hoại dinh dưỡng.

không còn nghi ngờ gì, ông đệ trình xin chính phủ hoa kỳ cấp cho ngân khoản để thí nghiệm hiệu quả dinh dưỡng tại hai viện mồ côi ở vùng tỉnh lỵ do giáo khu quản lý. suốt hai tuần lễ không thấy pellagra xuất hiện, và những trẻ bị bệnh này tỏ ra khả quan

trước khi công bố kết quả, goldberger đảo ngược tiến trình thí nghiệm; ông cần làm cho những người khỏe mạnh phải mắc bệnh, bằng cách cho họ ăn theo thực đơn mà ông đưa ra. chỉ có một nơi ông có thể thực hiện kế hoạch mà khỏi sợ bị quần chúng phản đối nếu kết quả không đúng như dự trù. đó là một nhà tù có tường cao vững chắc. khi biết rõ cuộc thí nghiệm không gây tử vong, thống đốc tiểu bang mississipi bèn hỗ trợ kế hoạch goldberger.

ông cho cô lập 11 người đàn ông tình nguyện ở trại giam bang mississipi, suốt sáu tháng. những tù nhân này được ăn uống thoải mái theo sở thích, toàn những món hảo hạng: bánh mì làm với bột trắng tinh hay với bột bắp tẩy sạch, sữa, khoai lang ngọt, siro mía, cải bắp, gạo trắng, cafe, bích quy,…. cuộc thí nghiệm này vào tháng 4-1915. những tù nhân này, can tội giết người, mang án chung thân khổ sai, được hứa trả tự do sau kỳ thí nghiệm. bữa ăn chiều đôi khi được thay vào giờ ăn trưa, cho cuộc sống có vẻ vui thú hơn, lượng thịt đôi khi cũng được gia tăng. bữa ăn nào cũng có món làm bằng cốc loại tinh chế, bột mì tinh chế, siro đường. lúc đầu họ ăn uống ngon lành vui vẻ.

chẳng bao lâu họ thấy hết thú vị, chán ngán: người thì kêu đau lưng, kẻ than đau bụng nhức đầu, triệu chứng sơ khởi của pellagra. nhưng mấy vết đỏ trên da chưa xuất hiện, đó là triệu chứng chính của bệnh và vì vết đó mà bệnh được đặt tên “ phung” ( hủi), nên cuộc khảo nghiệm phải kéo dài- sau 5 tháng tất cả đều suy nhược toàn diện. nét mặt hốc hác nhưng vết đỏ vẫn chưa lộ. thời gian đề nghị sắp hết, ai nấy đều lo rầu.

những đốm đỏ đáng lẽ phải xuất hiện ở khớp xương ngón tay và phía sau cổ( gáy). một buổi sáng lúc điểm danh, phụ tá của goldberger đem một tù nhân ra khám bệnh toàn diện. kia rồi,ở bều dái một vết giống con bướm hiện ra. kêu một người nữa ra khám bệnh, cũng thế. cả 7 người đều có vết đỏ cùng một chỗ. goldberger bèn cho mời một chuyên viên về pellagra ở memphis và một bác sĩ chuyên về gia liễu ở saint louis đến hội kiến. khám bệnh xong họ xác nhận 6 trong 7 bệnh nhân kia bị pellagra.

trích sách :” đường là hiểm họa của nhân loại”

trích cuốn “ đường- hiểm họa của nhân loại”- william dufty

p/s: khoa học xác định hai căn bệnh trên đều nguyên do từ việc ăn thiếu chất gì đó mà có trong vỏ gạo lứt. bệnh thứ nhất phù thũng do thiếu vitamin b1 và bệnh thứ hai do thiếu vitamin pp.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *